Flavors of Youth (2018)- Hình như nghĩa gốc nó “thơ” hơn!

Đã quá lâu để mình có thể tĩnh tâm cho một bộ phim điện ảnh…ngắn. Ngay khi nhìn video cut scene trên FB thì mình đã thấy cái hình ảnh quen quen, Shinkai Makoto?, không nhưng đó là Comix Wave không lẫn vào đâu được. Rất cảm ơn FB vì hóa ra nó mới ra mắt vài ngày, và cũng cảm ơn nhóm sub vì đã cho ra lò nóng hổi…

Shikioriori-2018

Bộ phim hoạt hình kéo dài hơn 60 phút, sao mình thích mấy kiểu hoạt hình ngắn này thế, có lẽ với mình thì ngắn gọn đơn giản là yếu tố thu hút hàng đầu  bất kể… có thời gian xem hay không. Và phim của nhóm đạo diễn Trung- Nhật này có một tinh thần giản dị nhất định.

Đó là “Mì Gạo” thứ gắn bó với tôi khi tôi còn trẻ, gắn bó với người bà tôi yêu quý, người tôi thầm thương trộm nhớ, hay đơn giản chỉ là một món ăn truyền thống tuổi thơ giờ đây trở nên quý báu.

Cũng là “Show diễn thời trang” nơi tôi đã thấy những người tựa vào nhau, những khó khăn nho nhỏ cuốn theo cuộc sống nơi mà mọi thứ dường như trôi đi rất nhanh.

Và đơn giản, đó là “Lời yêu chẳng nói lên…” ở một trong những thành phố hiện đại phát triển chóng mặt, nơi nhưng cái cũ, cái mới đan xen, nơi có những con người của xưa kia ta cùng lớn lên. Để rồi cảm xúc dâng trào khi bắt gặp một kỉ niệm xưa cũ.

Shikioriori-2018-vietsub

Ở cả 3 bộ phim, tôi thấy ở đó một dòng chảy thời gian, nhưng thứ ta trải qua trong thời thiếu niên, để rồi khi bắt đầu những bước đầu tiên vào đời, ta không khỏi ngoảnh lại lần đầu tiên trong đời. Và mình, ở trong độ tuổi các nhân vật, cũng cảm thấy ba đoạn phim như ba đoạn phim tư liệu vậy, giống như những buổi chiếu phim tư liệu, nhưng nó giầu cảm xúc bằng những ngôn ngữ đơn giản nhất.

Và cuối cùng cũng là cảm ơn các đạo diễn, sự hợp tác Trung- Nhật trong bộ tác phẩm nhỏ này. Hình ảnh lung linh, âm thanh nhẹ nhàng, cốt truyện như dòng chảy êm đềm nhưng thú vị.

Nó có cả AC nữa ha ha:D dù sao nghe nhạc credit cũng rớt hay, phim hay coi hết credit hehe.

 

Advertisements

Fight Club (1999)

Tôi đọc về Fight club 1999 từ một bài dẫn ra từ một….bài báo nào đó. Hôm đó tôi xem đến 2h sáng và cụ nhà đã hỏi rằng con đánh bạc à!? =)))

MV5BMjk3NTYyMzc4Nl5BMl5BanBnXkFtZTcwODU3ODMzMw@@._V1_SY1000_CR0,0,1413,1000_AL_.jpg

Thú thật là bài review đó nói về ý nghĩa của phim thay vì plot phim nên cảm giác xem phim vẫn rất tuyệt vời và nghiệm ra cái thú vị vỗ tay đen đét. Rất đáng chê là mình đã quên mất bài đó là bài gì và ở đâu 😀 thế nên mới thòi ra cái after watch này:D

Về cốt truyện, Fight club xoay quanh nhân vật “Người dẫn truyện” và những con người xung quanh anh ta như Tyler, Singer…trong một mớ hỗn mang mà “Người dẫn truyện”- “NDT” sống. NDT sống một cách mất phương hướng, mất ngủ trầm cảm, để rồi lao vào xoáy được chia sẻ, cảm thông trong những Câu lạc bộ- Người bị bênh nan y. Nhưng rồi khi anh ta phát hiện ra cũng có 1 kẻ giống hệt mình: Singer, một cô gái cũng láu cá y như anh, NDT đã lại rơi vào trạng thái hỗn mang như trước. Sau đó anh gặp định mệnh- người bạn thân thiết Tyler.

MV5BMTM4MjA2MzI0OF5BMl5BanBnXkFtZTcwNjU3ODMzMw@@._V1_SX1500_CR0,0,1500,999_AL_

Brad Pitt trong vai Tyler thật quá ngầu: mạnh mẽ, nam tính, mưu mô, suy tính, sống vì lí tưởng vĩ đại và có khả năng xưng hùng xưng bá, thâu tóm mọi người. Tyler giúp NDT cởi bỏ những lo ngại to lớn nhất, Tyler tạo ra một kế hoạch vô cùng hoàn hảo.

Helena Bonham cũng vào vai Singer một cách xuất sác, dù ít đất diễn hơn, nhưng Singer đã xuất hiện trong NDT ngay từ những kí ức đầu tiên, từ một bản ngã cần được lắng nghe, chia sẻ, cảm thông với một phong cách vô cùng độc đáo.

Hai tiếng đồng hồ xem phim là vừa phải, nhịp phim không quá dồn dập nhưng cái khác lạ trong việc dựng phim hoặc ngay trong kịch bản đã kéo những tình tiết nhỏ trở nên quái gở hoặc thú vị.

Đến cuối phim có lẻ chỉ có mình NDT là thật, một người vô danh. Nhưng cái hành trình tìm kiếm bản ngã của mình đã làm NDT trả một cái giá vô cùng đắt- may thay có lẽ anh đã dần thức tỉnh ở cuối phim- có lẽ những tế bào tỉnh táo cuối cùng trong trí não anh đã cứu vãn bằng một cách nào đó.

MV5BNDY1MzE3MTI0Nl5BMl5BanBnXkFtZTcwNDIwNTI5Mw@@._V1_SY1000_CR0,0,1534,1000_AL_

Edward Norton vào vài cũng tuyệt vời, cái cách dẫn dắt của đạo diễn mở giần cái kết như đoán trước nhưng vẫn vô cùng hả hê khi hết phim. Có lẽ bộ phim còn có nhiều mặt, nhiều cái đáng để ngẫm hơn nhưng với mình thưởng thức như vậy là quá ổn rồi 😀

Justice League 2017

Lâu lại đi xem phim đương đại cho có không khí nào.

Và Justice league đã khiến mình hài lòng, ít nhất là hơn Batman vs Superman. Trong khi mình có vẻ thích DC hơn Marvel, chủ quan một chút vì ngày xưa hoạt  hình, truyện DC nó đồng hành với tuổi thơ Việt hơn 😀

MV5BODUzMjc5NzMtNDUyNS00YzJlLThjY2UtODQ1MzJhNGJjNDAyXkEyXkFqcGdeQXVyNDk1NzkzOTc@._V1_SY1000_CR0,0,674,1000_AL_.jpg

Mình xem xuất sớm nhưng phòng vé cũng không quá đông (Marvel là ngập luôn) rạp mới nên âm thanh hình ảnh cũng rất đã, xem phim là không biết thằng bên cạnh (bạn) nói gì, cái này là mình thấy ưng =))

Cái kết của nó là phim vui vẻ hơn, không suy nghĩ dài dòng mệt mỏi kéo dài như mấy cái phim DC xưa, oánh đấm vừa phải. Quan trọng hơn là WW rất và rất rất xinh, lại còn nhiều đất đánh đấm đã mắt. Mấy cảnh đi dạo non nước hữu tình lại thêm WW toát lên một nét gì đó rất là riêng, kiểu khiến người ta hi vọng vợi đôi mắt long lanh ý :___:

Tạo hình anh người cá hay Flash cũng hay, có cảm giác thích anh người cá vãi ;____;. Tuy nhiên anh rô bốt với anh batman thì cảm giác kì vọng quá nhiều, 2 anh này thật sự không có gì ngoài “nhà có điều kiện” nên thất vọng lớn lao.

Xem phim mình tưởng kết phim thế nào, kiểu mở ra thời kì oánh nhau xuyên vũ trụ hoành tráng abc xyz…. thế mà hồi sinh ông sịp ông đánh thằng đầu dê te tua là xong rủ nhau xem AC lại có Luthor, Death stroke thì phởi, vậy lại oánh nhau dưới đất tập sau roài, thất vọng roài!

Hình ảnh WW nha. Mình nghĩ phim này giải trí đáng đồng tiền bát gạo đó đi xem đi nha, suy nghĩ oánh giá làm gì he he!MV5BY2VlZjE4MzYtNWE5MC00NDliLWE0ZjEtZDU0MmEwMTVmOGQ0XkEyXkFqcGdeQXVyNDQxNjcxNQ@@._V1_

 

The Spacewalker 2017- Thời của những người đầu tiên

Ha ha, thực sự đây là một trong những lần đầu tiên, mình chủ động tìm và xem phim Nga ^_^. Tất nhiên là trong tháng giao lưu văn hóa rồi. Bộ phim này cũng không phải bộ phim đầu tiên mình xem trong tháng tuy nhiên thì vì cả phim này lẫn phim trước đều cuốn hút và thôi thúc nên mình lần này phải quảng cáo phim Nga chút.

vp_670

Thực ra mình đi xem với phong thái: Không cần biết phim hôm nay chiếu là gì 😀 bất ngờ thay bộ phim mà mình cũng không thể đọc nổi tên này đem lại cho mình quá nhiều ấn tượng.

Khoảng cách ngoại ngữ khiến mình chỉ đọc được sub và chỉ nhớ được tên các nhân vật theo đúng mật hiệu gọi nhau trên vũ trụ: “kim cương 1, kim cương 2, bình minh….” thật là thú vị khi có thể nhận biết hầu hết các tuyến nhân vật trừ 2 anh kim cương, trong bộ đồ bảo hộ và tên “kiểu nga” na ná nhau- hoặc do mình không nắm được rõ quy tắc tên, nhưng thế hóa lại hay.

Phim này chắc hiếm quá nên chơi luôn plot:

Phim kể về quá trình nhóm chịu trách nhiệm tổ chức các chương trình vũ trụ của Liên Xô CCCP chạy đua với thời gian để đưa con người lần đầu tiên vươn đến vũ trụ. Ở đó họ chịu sức ép để vượt qua người Mỹ, chứng tó cuộc chạy đua công nghệ trong bối cánh chiến tranh lạnh, 2 bên ganh đua nhau từng chút một. Và họ đã tuyển được 2 anh kim cương. 2 con người liều lĩnh, mạnh mẽ sẵn sàng cho thử thách mà biết rằng vụ thử duy nhất lần trước đã thất bại.

Họ lần lượt bay lên không trung, ra khỏi buồn và đi dạo trên vũ trụ, rồi gặp nguy hiểm khi bộ đồ bị trục trặc áp suất vào, loay hoay đóng cửa, cắt boong rồi lại gỡ cái rơ le tự động bơm oxi khiến họ ngộ độc thừa oxi, rồi quá trình hạ cánh bằng tay, rơi xuống trái đất rồi còn lạc giữa rừng tuyết…

Mọi thứ đến một cách dồn dập, mình khó có thể nghĩ, đạo diễn có thể tao sự dồn dập nhập tâm như vậy từ một sự việc tưởng chừng khá đơn giản. Bộ phim cuốn hút từ hệ thống chiến sỹ chỉ huy ở dưới mặt đất, nơi ra mọi quyết định, mệnh lệnh cần thiết trong bầu không khí vừa nghiêm túc vừa căng thẳng.

Và đôi lúc, viên chỉ huy trưởng cũng phiêu lưu đặt niềm tin vào những anh phi công mơ mộng, vâng anh ý mơ luôn giấc mơ từ hồi bé ý.

xx-the-spacewalker

Mọi thứ diễn ra giản dị vô cùng, khiến những khán giả không khỏi xuýt xoa nhập tâm trong những tình huống nguy cấp xen lẫn những tiếng cười giải trí. Mình thấy ở đây người lớn, trẻ em, và bản thân mình, có lẽ đã thấy một phần tuổi thơ mình với những mơ ước về không gian, về những vì sao, về vũ trụ.

Đó là một niềm mơ ước, một công việc trong mơ nhưng cũng không kém phần gian khổ, áp lực, nguy hiểm. Hôm qua xem phim xong mình thực sự không nói nên lời, phóng thẳng về nhà lên giường đắp chăn 😀

Đôi cánh nhỏ-Little Wing 2016

Bộ phim thứ 2 của mình ở liên hoan phim châu Âu năm nay.

1247072_Little-Wing

Bộ phim nói về một cô bé bắt đầu vào cái độ tuổi “biết”, biết yêu thương, biết tủi thân, biết ghen tị, biết thèm muốn, biết thất vọng và biết chấp nhận. Mình không nghĩ việc biết sớm thế là một điều bất thường, kể cả với trường hợp cô bé sống mà không có bố từ nhỏ. Cuộc hành trình xuyên suốt của cô bé với những nét có lúc giản dị, có lúc xúc động, có lúc cũng rất vui vẻ.

Vapru là một nhân vật vô cùng tuyệt vời, mình không nắm rõ được tên cụ thể của cô bé nhưng cách cô bé đóng phim làm mình hoàn toàn bị thuyết phục. Nhân vật ông bố cũng vào vai vô cùng chuẩn chỉnh.

Cái hay của bộ phim là mình có cảm giác không phải đánh giá một nhân vật nào thế nào là tốt, là xấu. Hình ảnh đáng nhớ nhất của mình là hình ảnh cô vợ của người mà Vapru nhận nhầm người khóc, Vapru cũng thất vọng để rồi cô bé thấy được người bố của mình với tất cả niềm hi vọng, niềm hi vọng của 12 năm để được chiều chuộng, được yêu thương, được bù đắp.

Ngoài lề: lần đầu tiên mình bị nhắc khi đang xem phim ( mình nói cũng nhỏ thôi, tuy nhiên cô ấy còn thì thầm với con cô ấy và nói mình:”tại sao nói to thế nhi?”) Thật là chớ trêu. Nhưng mà cũng thật kì lạ, phim này trẻ con rất nhiều, thế mà không khí nghiêm túc ngoài sức tưởng tượng !_!

The Hunt- Cuộc săn lùng 2012 thật khó khăn

The Hunt là một bộ phim của Đan Mạch của đạo diễn Thomas Vinterberg. Mình may mắn biết và xem trong hôm nay, ngày khai mạc những ngày phim châu âu thường niên tại Hà Nội 2017. Và mình muốn viết một cái gì đó.

IMAG1893.jpg

Có lẽ mình thích phim này vì mình có lẻ cái trải nghiệm của nó, lâu lắm rồi mới có một phim kích thích như vậy ngay trong lúc xem phim.

Đây là một bộ phim mình đánh giá là đơn giản, trầm nhẹ nhưng lại vô cùng kịch tính, đến nối mình thực sự không hiểu sẽ có gì đến với mình ở thước ảnh sau, y nhưng chính nhân vật vậy.

The Hunt khai thác câu chuyện tâm lý của một con người mà đầu phim được đánh giá đơn giản là thân thiện và tốt bụng. Một phần nào đó là câu chuyện trẻ con luôn nói thật, trẻ con thích tưởng tượng. Tất cả nhào nặn vào một tính huống vô cùng éo le, và chỉ khi vào tình huống đó, trong vòng xoáy đó mới cảm nhận được, mọi thứ vượt ngoài tầm kiểm soát mà ngay cả mình, người xem cũng không thể chống cự lại được: “Nếu như vậy thì chắc chắn là phải thế!”

Mình vô cùng nể phục Lucas, vì anh ấy quá điềm tĩnh và xử lý mọi việc khiến mình không khỏi gật gù, hành động của một người đàn ông từng trải. Vậy mà anh vẫn bị cuốn đi không gì cưỡng lại được khi lòng tự trọng bản thân đã bị xâm hại quá nhiều. Khi mà đối mặt với danh dự người đàn ông, nó là một cuộc chiến thực sự, cân não căm go và nhiều lúc chiến thắng không phải là tất cả, có thể nó dai dẳng và đau đớn.

The hun

Phim khéo lép đưa vào những lớp nhân vật làm vấn đề trở nên không quá bi đát nhưng sự thật phải đối mặt đẩy người đàn ông đến bước đường cùng. Anh có những người bạn thân thiết tuyệt vời, có người yêu thương anh, có người tin tưởng anh nhưng tất cả gần như biến mất. Người cuối cùng ở lại bên anh là người con trai, người sống cùng anh cả tuổi thơ để hiểu anh, một người bạn thân duy nhất trong nhóm vừa uống vừa cười còn tin tưởng anh là một người hiền lanh thậm chí là cả pháp luật đã đứng về phía anh. Tuy nhiên nhiên mọi thứ đều không đơn giản như vậy.

“Có lẽ có gì đó tương tự, nhưng có lẽ không bằng…tiếp tục thôi.” đó là những gì mình nghĩ khi trên đường về nhà và nghĩ về cái kết. Mình cảm thông với anh mắt, với cái nhấp môi và hành động của Lucas ở cuối phim.

the-hunt-2

Camera
Canon EOS 5D Mark II
Focal Length
200mm
Aperture
f/5.6
Exposure
1/160s
ISO
1250
Camera
Canon EOS 5D Mark II
Focal Length
200mm
Aperture
f/5.6
Exposure
1/160s
ISO
1250

Khi viết bài mình mới để ý đến hình ảnh “Cuộc đi săn”, về cậu nhóc trưởng thành với niềm vui sướng tuổi trẻ để lại những ngày quá khứ phía sau. Nhưng khi bạn là người đàn ông, nó không dễ dàng như vậy.

MÌnh đọc được comment của 1 bạn tên Broek: “….no matter how good things look, the past will always hunt him, somehow.”

The notebook (2004)

Mình xem phim này vì ảnh hưởng của Ryan Gosling trong Lala land. Phần lớn hơn vì các thánh kêu phim này xem xong FA khóc luôn nên cũng tò mò xem thử. Hóa ra xem rồi, cơ mà không nhớ chắc do lúc xem vừa nhỏ vừa lâu quá rồi.

2004_the_notebook_020

Cốt truyện thì mình cũng chả nói được gì nhiều tình tiết, vì cái hay của phim là nó quá ư là đơn giản tuy nhiên vẫn quá ư là thu hút người xem bằng chính cái sự dản dị, mộc mạc đó.

Đơn giản đó là câu chuyện của những con người yêu nhau, bảo là như mơ cũng chả đúng mà bảo trắc trở cũng chả sai. Tuy nhiên cái vẻ đẹp của sự vĩnh cửu nó cứ đến một cách tự nhiên làm mình xem xuýt xoa.

Anh thích em không phải vì mái tóc đâu. Nhưng mà anh thích câu chuyện của em, thích nghe em ba  hoa về mọi thứ trên đời, với anh như thế đã là kì diệu rồi.picgifs-the-notebook-68296