Đôi cánh nhỏ-Little Wing 2016

Bộ phim thứ 2 của mình ở liên hoan phim châu Âu năm nay.

1247072_Little-Wing

Bộ phim nói về một cô bé bắt đầu vào cái độ tuổi “biết”, biết yêu thương, biết tủi thân, biết ghen tị, biết thèm muốn, biết thất vọng và biết chấp nhận. Mình không nghĩ việc biết sớm thế là một điều bất thường, kể cả với trường hợp cô bé sống mà không có bố từ nhỏ. Cuộc hành trình xuyên suốt của cô bé với những nét có lúc giản dị, có lúc xúc động, có lúc cũng rất vui vẻ.

Vapru là một nhân vật vô cùng tuyệt vời, mình không nắm rõ được tên cụ thể của cô bé nhưng cách cô bé đóng phim làm mình hoàn toàn bị thuyết phục. Nhân vật ông bố cũng vào vai vô cùng chuẩn chỉnh.

Cái hay của bộ phim là mình có cảm giác không phải đánh giá một nhân vật nào thế nào là tốt, là xấu. Hình ảnh đáng nhớ nhất của mình là hình ảnh cô vợ của người mà Vapru nhận nhầm người khóc, Vapru cũng thất vọng để rồi cô bé thấy được người bố của mình với tất cả niềm hi vọng, niềm hi vọng của 12 năm để được chiều chuộng, được yêu thương, được bù đắp.

Ngoài lề: lần đầu tiên mình bị nhắc khi đang xem phim ( mình nói cũng nhỏ thôi, tuy nhiên cô ấy còn thì thầm với con cô ấy và nói mình:”tại sao nói to thế nhi?”) Thật là chớ trêu. Nhưng mà cũng thật kì lạ, phim này trẻ con rất nhiều, thế mà không khí nghiêm túc ngoài sức tưởng tượng !_!

The Hunt- Cuộc săn lùng 2012 thật khó khăn

The Hunt là một bộ phim của Đan Mạch của đạo diễn Thomas Vinterberg. Mình may mắn biết và xem trong hôm nay, ngày khai mạc những ngày phim châu âu thường niên tại Hà Nội 2017. Và mình muốn viết một cái gì đó.

IMAG1893.jpg

Có lẽ mình thích phim này vì mình có lẻ cái trải nghiệm của nó, lâu lắm rồi mới có một phim kích thích như vậy ngay trong lúc xem phim.

Đây là một bộ phim mình đánh giá là đơn giản, trầm nhẹ nhưng lại vô cùng kịch tính, đến nối mình thực sự không hiểu sẽ có gì đến với mình ở thước ảnh sau, y nhưng chính nhân vật vậy.

The Hunt khai thác câu chuyện tâm lý của một con người mà đầu phim được đánh giá đơn giản là thân thiện và tốt bụng. Một phần nào đó là câu chuyện trẻ con luôn nói thật, trẻ con thích tưởng tượng. Tất cả nhào nặn vào một tính huống vô cùng éo le, và chỉ khi vào tình huống đó, trong vòng xoáy đó mới cảm nhận được, mọi thứ vượt ngoài tầm kiểm soát mà ngay cả mình, người xem cũng không thể chống cự lại được: “Nếu như vậy thì chắc chắn là phải thế!”

Mình vô cùng nể phục Lucas, vì anh ấy quá điềm tĩnh và xử lý mọi việc khiến mình không khỏi gật gù, hành động của một người đàn ông từng trải. Vậy mà anh vẫn bị cuốn đi không gì cưỡng lại được khi lòng tự trọng bản thân đã bị xâm hại quá nhiều. Khi mà đối mặt với danh dự người đàn ông, nó là một cuộc chiến thực sự, cân não căm go và nhiều lúc chiến thắng không phải là tất cả, có thể nó dai dẳng và đau đớn.

The hun

Phim khéo lép đưa vào những lớp nhân vật làm vấn đề trở nên không quá bi đát nhưng sự thật phải đối mặt đẩy người đàn ông đến bước đường cùng. Anh có những người bạn thân thiết tuyệt vời, có người yêu thương anh, có người tin tưởng anh nhưng tất cả gần như biến mất. Người cuối cùng ở lại bên anh là người con trai, người sống cùng anh cả tuổi thơ để hiểu anh, một người bạn thân duy nhất trong nhóm vừa uống vừa cười còn tin tưởng anh là một người hiền lanh thậm chí là cả pháp luật đã đứng về phía anh. Tuy nhiên nhiên mọi thứ đều không đơn giản như vậy.

“Có lẽ có gì đó tương tự, nhưng có lẽ không bằng…tiếp tục thôi.” đó là những gì mình nghĩ khi trên đường về nhà và nghĩ về cái kết. Mình cảm thông với anh mắt, với cái nhấp môi và hành động của Lucas ở cuối phim.

the-hunt-2

Camera
Canon EOS 5D Mark II
Focal Length
200mm
Aperture
f/5.6
Exposure
1/160s
ISO
1250
Camera
Canon EOS 5D Mark II
Focal Length
200mm
Aperture
f/5.6
Exposure
1/160s
ISO
1250

Khi viết bài mình mới để ý đến hình ảnh “Cuộc đi săn”, về cậu nhóc trưởng thành với niềm vui sướng tuổi trẻ để lại những ngày quá khứ phía sau. Nhưng khi bạn là người đàn ông, nó không dễ dàng như vậy.

MÌnh đọc được comment của 1 bạn tên Broek: “….no matter how good things look, the past will always hunt him, somehow.”

The notebook (2004)

Mình xem phim này vì ảnh hưởng của Ryan Gosling trong Lala land. Phần lớn hơn vì các thánh kêu phim này xem xong FA khóc luôn nên cũng tò mò xem thử. Hóa ra xem rồi, cơ mà không nhớ chắc do lúc xem vừa nhỏ vừa lâu quá rồi.

2004_the_notebook_020

Cốt truyện thì mình cũng chả nói được gì nhiều tình tiết, vì cái hay của phim là nó quá ư là đơn giản tuy nhiên vẫn quá ư là thu hút người xem bằng chính cái sự dản dị, mộc mạc đó.

Đơn giản đó là câu chuyện của những con người yêu nhau, bảo là như mơ cũng chả đúng mà bảo trắc trở cũng chả sai. Tuy nhiên cái vẻ đẹp của sự vĩnh cửu nó cứ đến một cách tự nhiên làm mình xem xuýt xoa.

Anh thích em không phải vì mái tóc đâu. Nhưng mà anh thích câu chuyện của em, thích nghe em ba  hoa về mọi thứ trên đời, với anh như thế đã là kì diệu rồi.picgifs-the-notebook-68296

Kimi no Na wa-2016 Xem rồi để đấy

Số là cuối cùng vẫn bị lôi kéo đi xem ngay hôm đầu cho nó nóng. Nên về nhà để đấy dành chỗ phát biểu cảm tưởng sau.

Tối lại rảnh quá nên ngồi luôn vậy.

Vì hôm qua xem phim hay còn đang suýt xoa, sợ hôm nay nó lu mờ hết cả cái phim”Em tên gì?” của ông đạo diễn Makoto (Mà dạo này mình cũng có ông khách tên Makoto- dễ nhớ tên quá ha ha)…mà ờ quay lại vấn đề…không, Kimi no Na wa hay từ bản chất của nó rồi.

5edeiyi

Vẫn theo phong cách của Makoto, khai thác ánh sáng, âm thanh, không gian thời gian, và tất cả đều có gì đó đều đặc trưng cho thể loại anime cho người trưởng thành. Tuy nhiên lần này Makoto đã có sự phá cách nhất định trong kịch bản, các nhân vật vui vẻ trẻ con hơn, liều lĩnh tham gia vào đấu trường tuyến tính (mà đang vô cùng hot trong làng anime) và làm hài lòng mọi người bằng cảm xúc và cũng thỏa lòng nhiều fan mong chờ mãi 1 anime của ông: 1 cái kết đẹp, hạnh phúc theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.

Ở đó là những con người còn rất trẻ, họ sống cùng nhau nhưng khi xa rời, họ mới thấy người kia cần thiết và quan trọng với mình đến nhường nào…và họ quyết định đi tìm nhau với mục đích “Kimi no na wa.”

kimi-no-na-wa-kimi-no-na-wa-39522221-1280-720

Bình mới, rượu cũ hay rượu mới bình cũ cũng không còn quá quan trọng, mình thấy đây là một bộ phim dễ xem nhất của Makoto.

Nhạc phim cũng tuyệt nữa, tuy nhiên một thời gian nữa sẽ nghe có lẽ sẽ thấm hơn giống Kotonoha no Niwa. À mà cô giáo là cô giáo trong Kotonoha no Niwa luôn, mình xem phim cứ thắc mắc cái đoạn cô giáo này!? Hóa ra về tra ra mới biết.

Không muốn “lại” so sánh nhưng rõ ràng Kimi no Na wa có thiết kế nhân vật chuyên nghiệp hơn, thời gian cũng được đầu tư tương xứng cho một bộ phim thị trường nhưng không làm mất vẻ hấp dẫn tất cả nhờ đội ngũ làm việc ngày một đông và chất lượng cùng hợp tác. Thật sự mong chờ từ thành công này mà Shinkai Makoto, Comix wave cùng đồng nghiệp sẽ có những dự án chất lượng cho tương lai.

Lala Land- Hà Nội rét buốt

Mình gần như đã từ bỏ việc xem LalaLand vì việc này việc kia, không có thời gian, hoặc thậm chí vì lười,… Nhưng mà dưới sự “đánh giá cao” bởi không chỉ một lô lốc giải quả cầu vàng, hàng loạt review…với rate cao, nhưng mà chủ yếu vẫn xem phim vì Emma Stone. Xem xem đây có phải một vai diễn tuyệt vời của cô ấy hay không, nhưng mình đã bất ngờ.

Câu chuyện thì cũng đơn giản, 2 con người ở xứ Hô ly gút yêu nhau, họ mơ mộng, họ được thử thách với những giấc mơ của mình. emma-stone-la-la-land-770x470

Ở đó có Mia, cô gái say mê nghiệp diễn viên  đơn giản là yêu từ cái nhìn đầu tiên, cô ấy thay đổi từ ghét nhạc jazz sang chấp nhận và yêu thương nó như yêu Sep, anh chàng nay đây mai đó với những dự án gần như không hi vọng về gây dựng một bản sắc jazz cho riêng mình. Họ đại diện cho phần lớn những người ở Hollywood, quá khó để tỏa sáng, và chưa kịp tỏa sáng thì chúng ta đã già và yêu nhau mất rồi.

Đầu phim, Emma quá ấn tượng với diễn xuất vô cùng tự nhiên cùng khả năng bầy tỏ cảm xúc “của nhà trồng được”, tuy nhiên càng về sau thì mình càng thấy nó không còn quan trọng nữa bởi phim thực sự hay và lôi cuốn. Giống như BirdMan vậy, phim nói về một góc nhìn vô cùng thú vị về nghệ thuật tuy nhiên xương sống câu chuyện vẫn là câu chuyện tình yêu, dễ gần hơn, và một bộ phim nhạc thì còn dễ gần hơn nữa. Nhạc Jazz cũng cảm giác ăn sâu vào từng khuông phim, gần gũi vô cùng. Mình thấy có nhiều bạn không hiểu lắm về đoạn tại sao Sep đi chơi cho ban nhạc kia, Mia lại không thích, nhưng mà mình lại thích cái trích đoạn đó lạ, như là cái trích đoạn có ông solo trống trong Bird Man. Đơn giản là, có lúc ta phải sống vì nhau, vì ước mơ của ai đó chứ không thể đam theo ước mơ của mình mãi được.

LLL d 12 _2353.NEF

Có lẽ ai ở đây cũng mơ mộng, và ai cũng khờ, thực sự cái tên ” Những kẻ khờ thích mộng mơ” mà nhà làm phim chuyển về Việt Nam quả thực là đã chắt chiu cái cốt nhất của phim, không thừa không thiếu.

Mình muốn gặm nhấm cái cảm giác thích thú này. Lúc xem hết credit và đi”xả nước cứu thế giới” cho đến tận lúc ra khỏi cửa, rạp vẫn liên tục phát những đoạn nhạc trong phim, làm mình tự hỏi phải chăc phim chưa hết, hay là mình đang trong phim, phát hiện ra nó đang phát từ loa trần…và ngoài trời thì rét buốt.

Ngày mai đang bị rủ đi xem buổi chiếu đầu Kimi No Na Wa nữa. Nhưng có chút hơi tiếc vì mình nghĩ dù mình khoái Makoto đến mức nào đi nữa thì Lala Land mới là bộ phim năm nay của mình.

 

Tự dưng mò thấy trên truyền hình

Hôm nay xem HIMYM trên VTV2.

_Cuối cùng thì sau 67 ngày, khi mà bia, ánh năng, câu lạc bộ thoát y…etc gì đó không có công hiệu, thì cái cuối cùng giúp Marshall quên đi chính là thời gian…

Xem online khác, xem tv phụ đề khác, giờ xem vtv lồng tiếng cũng được, ít nhất còn giữ âm thanh gốc. Mà thể loại này thì mì ăn liền, xem tập nào vui tập đó.IMAG1000.jpg

Chú chó Beethoven

Phim này mình xem được có một nửa thời lượng cuối tuy nhiên mình với con em bị cuốn hút ngay lập tức, vừa xem vừa cười.

beethoven

Bộ phim từ năm 1992 với mầu sắc những năm 90 quen thuộc, làm mình có cảm giác đã xem phim này 1 lần trước kia từ lâu lắm rồi. Đến lúc mình xem là con chó nó quậy, thế là để giữ lại được con chó, 3 chị em đã phải nịnh ông bố bằng cách làm món ăn sáng bố thích, cho chó ăn, tắm cho con Beethoven (Ha ha đặt tên độc đáo thật). Nhìn cái cách bọn nó tíu tít làm cũng hay như cái cách bọn nó giận dỗi bỏ đi khi bố nó mang chó đi diệt vì bị tên bác sĩ mưu kế hãm hại con Beethoven, tất nhiên là bọn nhỏ không quên nói “đồ giết chó” với ông bố quý hóa đang khổ sở.

Phân comedy của phim làm vẫn theo motip cũ tuy nhiên rất tự nhiên. Mình với con em kém 12 tuổi cười như nắc nẻ.

_Em sẽ ủng hộ anh nếu việc bắt con chó đi là vị sự an toàn của lũ trẻ, ít nhất là hơn việc ém muốn ném Beethoven xuống sông vì phải giặt thảm trải nhà và mua xà phòng tắm cho nó….=)))

_15 phút bố không quay lại thì gọi cảnh sát

_15 phút nữa mẹ không quay ra thì….mẹ sẽ quay ra….=))

Rồi đoạn rượt đuổi mấy tên bác sĩ, rồi đoạn chúc ngủ ngon cho đám chó…

_Anh là người yêu động vật phải không? – Cô phóng viên hỏi.

_Chưa bao giờ như bây giờ.