Extraction (2020) netflix

Một bộ phim hành động đúng nghĩa “xôi thịt”, rất đáng xem

Truyện kể về anh chàng Tyler với những hồi ững mơ màng về cậu con trai đã mất, nổi hứng tham dự vào một vụ săn tiền thưởng mà cái giá phải trả là cả tính mạng của mình.

Điểm hay trong cốt truyện là dù là một bộ phim hành động, khá ít các tình tiết phải suy luận nhưng vẫn đủ cuốn người xem. Như cảnh 2 anh bò mộng ở trên quần nhau tơi tả, đâm nhau bằng xe khá ngầu, ngoài ra còn vài anh bò mộng nữa cũng khá cool!

Hành động không kiểu nghẹt thở nhưng có phần khá giống John Witch, bắn bắn bắn và bắn, giải trí giải trí và giải trí tạo mạch đơn giản, liền lạc và tập trung đúng mục tiêu của nó, chỉ khác cái là John Witch có chế độ “bất tử”.

Phần “Why?” đạo diễn và tác giả cắt gọt đi vừa đủ để khán giả tập trung vào phim, thay vì thốt lên “Ủa, sao lại vây?” “Ủa, tên này ở đâu vậy!?” hay “Có thế này nữa hả”?

Mình chắc chắn đây là một bộ phim thành công, ít nhất về mặt khản giả, mình phỏng đoán từ độ hút của bộ phim, đứng sau là đạo diễn dàn dựng và đặc biệt là quay phim.

Rất nhiều cảnh hành động quay rất mãn nhãn, cảm giác chỉ với vài tiêu cự mà quay phong phú,cắt cảnh cũng hợp lý, tạo độ gay cấn. Như đoạn dắt tay thằng cu đi ở cái cầu thang, mình nghĩ quay phim, tiếng động đã làm rất tốt rồi.

Tuy có một số đoạn can thiệp kĩ sảo nhưng cũng ít lộ, không đáng kể, tạo độ “thật”. Ví dụ cái cảnh ông ngồi giữa hồ nước rõ hài, chả có ý nghĩa gì ngoài show kĩ xảo. Chắc ông diễn viên Chris Hemsworth lại không hiểu sao tôi phải ngồi xếp bằng thế này :))

Phần âm thanh phim cũng rất tròn, súng đạn nổ tanh tách mặc dù nghe không nó không được quá đạt. Góp phần + vào điểm chung của phim rất nhiều.

Các diễn viên cũng có một bộ phim rất ổn, không cần phải diễn nhiều, tập trung vào đấu đá cool ngầu là ok rồi.

Theo mình, đây là một phim hành động điển hình cho câu: “Không nhất thiết phải hoành tráng quá, chỉ cần ít sạn trong cốt truyện (hoặc sao cho khán giả không chú ý) và làm mọi thứ tốt lên 1 chút thì ta sẽ có một bộ phim hành động hay”. Câu này mình mới nghĩ ra 😀

Midnight Diner- Quán ăn đêm

Đây là một series phim mình tình cờ biết “trên mạng”, và ngay khi mình đọc tên phim, mình đã cảm thấy có gì đó “không ổn”.

Hollywood thực sự có những thứ ảo mộng điên rồ nhất, nơi các tác giả, đạo diễn và diễn viên mặc sức sáng tạo tô vẽ. Nhưng ở những nơi như đất nước Nhật Bản, tôi luôn thấy cái bất biến, cái điên rồi, cái sáng tạo ở trong những thứ rất gần gũi, đậm chất châu Á.

Mỗi tập phim kéo dài chưa tới 20 phút, thực sự rất tuyệt vời để bạn có thể xem trước khi đi ngủ, lắc lư nhẹ ở đoạn nhạc đầu tiên. Vâng, ngay đoạn Intro, ta đã thấy một quán ăn đặc biệt, chỉ mở lúc nửa đêm, khi thành phố lên đèn và mọi người bắt đầu về nhà…

Kẻ khóc người cười

Tôi thích những cảnh mở cửa lên đèn, thích con dốc nhỏ trước quán, thích mọi người nói chuyện với nhau, yêu “bí quyết nấu ăn ngon” cực dễ thương cuối phim. Đúng tinh thần của phim, mọi người, mọi thứ trong phim như gạt bỏ tất cả, giữ cho mình cái tâm sự lúc nửa đêm, trong một không gian rất ấm cúng và tĩnh lặng, giữa chốn phồn hoa đô thị. Ôi tuyệt biết bao

Và tất nhiên, ở đó có những con người, kết nối qua qua những món ăn nho nhỏ nhưng cũng như tinh thần của quán: miễn là có nguyên liệu, là câu chuyện của họ, chủ quán sẽ nấu được. Nhưng đó là tình yêu đấy, nhỏ bé thôi, từng nhân vật một, họ chỉ có ít phút thôi, nên tôi đoán là họ yêu nhau thật.

kẻ mếu, người không mếu, cái ep 5 này đắt kinh dị!

Vậy là hết review rồi nhé. Tui cũng vừa làm bát phở ăn liền đêm với…trứng, ngon kinh dị!.

Nhưng mà thực ra. Tui cũng đã từng có một quán ăn như “này này”!

Nên ngay khi thấy tên phim, tôi đã “này này”, hay là khéo mình cũng lên phim này đấy.

B roll như tinh thần phim, ngắn thui: tầm 3,4 năm trước, tui hay…”khi mọi người về nhà sau ngày làm việc- tui lại không muốn vậy…” nên tôi hay đi ăn Tako, thường là một mình (giờ đó hiếm ai đi ăn, chả khác gì nửa đêm).

Cũng không thường xuyên đâu, vì đi làm mà, nhưng mà mình ăn xong lội về nhà 12-13km nên bạn chủ hình như khoái mình lắm, cho mình cả thẻ VIP, dù mình ăn có mỗi tako, thi thoảng bánh xèo và chai cô ca 😀

Mình ăn tầm 6-7h tối đó, rồi về, lúc đó cực vắng khách, ngõ tuy lớn và không có đóng cửa nhưng mà vào quán cảm giác như thế giới khác…

The Great Gatsby (2013 film)

Tạo hình chỉnh chu

Bộ phim này tôi xem trên Netflix, tôi quay cuồng trong phim, đặc biệt là đoạn đầu vô cùng hào nhoáng, cảm giác rằng sự điên dại này chỉ có thể có khi…người điên làm nghệ thuật.

Phim được dẫn dắt bởi lời kể lại của nhân vật chính- Nick người tự nhận là vừa ở bên trong câu truyện, trực tiếp tương tác nhưng cũng là người thấy tất cả dưới góc nhìn người thứ 3. Phần tự thoại này làm tôi hơi khó hiểu- không thực tế là rất tò mò về cốt truyện cũng như ảnh hưởng của nhân vật Nick này. Tôi thấy phần tự kể này và đoán đoán rằng motip của nó sẽ giống “Life of Pi” chăng, đặc biệt là khi pháo hoa và nhạc điệu cứ vang lên nữa, còn cái hào nhoáng của con các nhân vật lại làm mình nhớ đến 1 phim cũng của Leonardo đóng: “The Wolf of Wall Street” hay “Inception”! Cách kể truyện này quen thuộc nhưng thực sự là quá lôi cuốn.

Daisy luôn luôn lộng lẫy, chi tiết và ánh sáng luôn được chăm chút

Truyện kể về anh chàng Gatsby, đem lòng si tình một người cũ: Daisy. Anh làm mọi thứ, lên mọi kế hoạch để có 1 buổi uống trà với Daisy. Bằng sự trợ giúp của Nick- người kể truyện, cũng là người tham gia vào hầu hết các tình tiết, Gatsby dường như đã có thể có được Daisy. Tuy nhiên, việc gắn Daisy và định mệnh của đời mình cùng ước muốn quay ngược thời gian của anh là không tưởng, mặc dù Gatsby thực sự đã làm được những điều “Vĩ Đại”. Người duy nhất có thể coi là hiểu câu chuyện, phán xét các tình tiết là Nick, cũng chính vì đóng vai như vậy mà Nick đã không bỏ lỡ nhiều điều khiến anh nuối tiếc.

Đỉnh điểm hào nhoáng, một shoot rất đắt từ trên xuống

Trước tiên tôi có thể kể ngay đến tạo hình rất chi tiết: từ nhân vật đến cảnh vật vô cùng lộng lẫy, hào nhoáng với những buổi tiệc, cũng điện , thứ luôn quay cuồng trong đầu Nick- người dẫn cũng như tôi, người xem.

Không dễ gì để gây dựng lại cuộc sống 100 năm trước bằng hình ảnh, nhưng bằng âm thanh, ánh sáng của sự hào nhoáng, đạo diễn Baz Luhrmann, quay phim và ê kip đã bơm đầy trong tâm trí thính giả như mình một cái gì đó vừa thực vừa ảo.

Rất khó để bắt ra những hạt sạn ở đây, việc xây dựng 1 khu vực gần như là ổ chuột giữa trung tâm thành phố và Island có một gì đó rất khó hiểu nhưng cũng hợp lý bởi dù Nick vùa đi khỏi khu lao động ổ chuột, anh chỉ thấy chiếc cầu và thành phố lúc nào cũng tuyệt đẹp như lúc mới đến đây. Sự hào nhoáng che mờ Nick và đến khi anh nhận ra sự tồn tại của vùng đất đen mà mình vẫn đi lại hằng ngày kia, anh nhật ra sự thật ở cuối phim.

Căn phòng đầy hoa mà Batsby tặng cho Daisy, góc máy cực truyền thống nhưng cũng tuyệt đẹp

Diễn xuất của các tuyến nhân vật cũng là điểm cộng rất lớn, tôi thấy các nhân vật có tính tuyến tính cao, khai thác rất sâu nhưng lại đem cảm nhận rất dễ hiểu cho bất kì ai- tôi tin là như vây!

Tom- vai phản diện rất xuất sắc- rất ngang tài ngang sức với thể hiện của Gatsby

Leonardo trong Gatsby đóng thể hiện một phong cách không lẫn đi đâu được, y hệt Inception và The Wolf of Wall Street nhưng ở phim này, nhân vật của anh như được đo ni giày, thực sự vượt trội so với 2 bộ phim trên. Vợ chồng Daisy và Tom cũng có những thể hiện rất xuất sắc. Nhưng phân cảnh tranh cãi về Daisy khi Tom biết điều gì sắp xảy đến, bản năng trỗi dạy của anh chàng ngụt lên một cách bất ngờ, trái ngược hẳn với sự thờ ơ, lửng lơ của Tom đầu phim. Daisy cho thấy tâm trí không ổn định và sự thật phơi bầy trước khán thính giả và Nick một cách “uh đúng thế rồi- kiểu gì cũng vậy mà” một cách rất tự nhiên. Nhân vật phải nhường sân khấu dễ tạo nên một cốt truyện có đầu có cuối là Nick cũng có một diễn xuất hơn mức tròn. Ngay cả cô bạn của Daisy cũng vậy.

Khung cảnh rất thơ mộng nhưng cũng rất tỉ mỉ.

Tôi cảm nhận được rõ ràng tính cẩn thận của đạo diễn- quay phim, họ muốn sự hoàn hảo, họ muốn thể hiện sự điên rồ, hào nhoáng qua một cách dẽ dàng nhất cho thính giả. Âm thanh của phim đôi lúc cũng cho thấy sự phá cách điên rồ y hệt kiểu Mad Max- Fury Road.

Túm cái váy lại, đây là một tác phẩm tôi (mình- dùng khá lộn xộn) rất thích: đơn giản nhưng hấp dẫn, cầu kì nhưng dễ hiểu, câu chuyện cũ, cách kể mới, nửa tỉnh nửa mê có mầu cổ tích.

Nhắm mắt thấy mùa hè- 2018 Cao Thuý Nhi

Woa! Đó là cảm xúc của tôi ngay khi xem đến nửa cuối phim rồi chứ không phải đợi hết phim. Một bộ phim rất ấn tượng với bản thân tôi. Đặc biệt trong việc xây dựng một cốt truyện vừa phải và tính tinh tế khi sử dụng hình ảnh nghệ thuật- âm thanh.

Trời ơi hoàng hôn hay bình minh đây, cái áo len vàng bắt nắng thôi rồi!

Trước tiên là phần truyện: kể về một cô gái tên Hạ đột ngột có hành trình đi tìm một người: là người ba xa cách từ hồi nhỏ. Cô đến Higashikawa và nhận ra người ba đã khuất núi từ lâu. Một cách tự nhiên để tưởng niệm cô tìm lại những mảnh kí ức qua những bức ảnh và nhờ Akira người bạn đồng hành, cũng là người nối tiếp kí ức của ba dẫn dắt. Hành trình xuyên suốt bộ phim hé lộ dần cảm xúc và câu chuyện của Hạ.

Phim lựa chọn tông mầu ấm áp- chính xác là mầu nắng

Phương Anh Đào vào vai Hạ một cách tự nhiên, tuy không có quá nhiều trường đoạn oái oăm nhưng sự nỗ lực của Hạ là đáng ghi nhận. À mình cũng thích cách tác giả đặt những cái tên rất gần gũi và dản dị: Hạ, Akira, bà Tomoe, anh chủ nhà trọ Adachi, cậu bạn Shinichi… ông chú nuôi chó và làm gố gì gì đó. Một phần lấy điểm rất lớn là cái story của nhân vật phụ rất gọn gàng và chỉn chu, không ôm đồm dài dòng tôn được cốt chính. Nhưng mà Akira thì vào vai hơi cứng quá, cứng như người Nhật thiệt (nên mình không đánh giá được là anh vào vai đạt hay dở :)) )

Âm thanh phim của phim thiên về soundtrack, 2 bài hát trong phim cũng xuất sắc điều vô cùng hiếm thấy ở phim Việt. Nhạc trải dài hết phim, cầm nhịp phim rất tốt, gọn gàng và và cho thấy chiều sâu đầu tư. Mình nói ăn đứt cả các tác phẩm nổi tiếng kiểu như…Mắt Biếc cũng không phải nói quá.

Và cuối cùng là hình ảnh: đến mãi nữa sau phim như ở trên, mình mới dính vào màn hình bởi từng frame hình nó đẹp như chụp ảnh vậy. Screenshot có mà một rổ, không phải kiểu ấn tượng đạp vào mắt rồi thôi mà cũng vô cùng khéo léo lồng ghép theo phân đoạn với ý đồ tăng cảm xúc truyền tải.

Lại cảnh trên, giờ phủ một lớp sương mờ đúng kiểu của nó
Frame in đoạn này tốt
Vẫn ở trích đoạn trên nhưng lộn lại đi, đáng lẽ ra nên biên tập cảnh cận Akira mua nước thêm ít giây nữa và đoạn di chuyển ở bệnh viện không được tự nhiên lắm.
Ủa ôi cái frame, cái này phải tele căn khó lắm xa lắm ở giữa núi rừng ý chứ.
Tôi bỏ lỡ mấy frame sau chỉ vì screenshoot!
Rất chú trọng ánh sáng, bà Tomoe cũng rất đạt luôn.
Trời ơi nhìn background kìa có yêu không cơ chứ. Chuyên nghiệp.
Đạo diễn quay phim thích mấy cái frame nắng ven này thế cơ chứ!
Tui chụp hụt mất nhưng mải xem rồi, background đoạn này long lanh luôn!
Kết lại series 3 kiểu ảnh, giờ thì hết năng tan sương, tui quay lại với bát canh cua mát như quạt vào lòng- ý là trạng thái bình thường mới hậu Covid- à ý là…
Bonus! Thích thế, ước mơ của tôi ở cái frame này đây, nhưng thích là người được chộp ở đây cơ!

Tôi phải tìm hiểu ngay, đạo diễn Cao Thuỳ Nhi 1989 0_0. Ôi trời ước mơ của bao anh em bạn dì, làm được 1 video tốt chứ đừng nói duy trì được xuyên suốt 1 bộ phim thế này. Tuy cốt truyện chưa thực sự hấp tuy nhiên cách dẫn dắt và mạch truyện được hẫu thuật của tốt của âm thanh hình ảnh làm tôi ít đánh giá cao nhưng phải công nhận đạo diễn trẻ tuổi đáng ngưỡng mộ.

Sợt tiếp Higashikawa- Hokkaido toàn cảnh đẹp gì đâu, thảm nào vào hàng ảnh toàn cho cháu 3 rolls để cháu đốt :))

Đà Lạt cũng có trong phim này mà ít quá, tự dưng có tí máu đi một mình xem chơi!

Ông ngoại tuổi 30 (2018)

Thú thật là do mình tình cờ mua phim Mắt Biếc xong thì xem luôn phim này. Tiếng là phim thị trường, (à xem xong mới biết nó là re-make của một bộ Hàn Quốc nổi tiếng) 😀 thì mình không quá kì vọng, nhưng phải công nhận một điều là nền điện ảnh nước nhà đang phát triển rất mạnh, nhất là khâu kỹ thuật, sản xuất mà mình thấy ở rất nhiều các music video, phim ngắn gần đây mình đã xem nên xem thử xem sao nhé.

photo1523590308347-152359030834710227548

Mình không nhớ phim kéo dài bao lâu, nhưng cảm giác cốt truyện cũng tương đối logic, có phát triển cảm xúc của nhân vật, có lồng ghép nhiều tình tiết nhộn nhưng không nhảm.

Cốt truyện nói về sự thay đổi của một: “Ông Ngoại” bất thình lình ở tuổi 30 của 1 ngôi sao đang lên.  Mở đầu phim khá cuốn và chắc chắn cộng thêm yếu tố hài hước nên mình khá ưng nhé. Cái yếu tố hài cũng không lố, khai thác qua frame tương đối ổn.

unnamed

Tuy nhiên thì chiều sâu thì chưa tới, có lẽ vẫn vướng một chút kịch bản không biết giải quyết thế nào cho hợp lý và tạo độ cuốn, trường đoạn thì tuyến tính nhưng có đoạn có cảm giác đáng lẽ nó phải thắt nút mà nút tụt cái rụt, lúc thì đáng lẽ xong rồi thì nó lại dài dài dài…

Bộ phim có dàn diễn viên trai xinh gái đẹp như lời đồn của bao phim Việt Nam khác mà mình nghe :)) Nhưng mình thấy Thanh Bình (vốn là ca sĩ) với bộ ria mép cứ thấy hài hài còn nữ chính Kiều Trinh thì xinh quá đi vai chính là con gái thì quá tuyệt vời để thoát khỏi khó khăn của mấy đoạn yêu đương sướt mướt của phim Việt (do mình chém thế mình xem mấy đâu =)))

trinh-thang-binh-len-chuc-ong-ngoai-7

Ngoài ra cũng phải kể các tuyến phụ như bọn trẻ con, đội công ty Radio cũng khá nhộn, tạo hình rõ ràng và pha hài hước tương đối tự nhiên. Mình rất thích mấy hình ảnh troll lọ chai của mấy đứa nhóc con, ngồi ở nhà xem được cái là tha hộ đập bàn đập ghế vì cái thằng bé khoe bụng vỗ mông!!!Mình đoán là như thế nào đó mà các tuyến phụ này bị cắt cảnh, có lẽ do để tôn mạch chính phim thực sự không quá nổi bật mà tác giả phải dựng lại kịch bản.

Đúng như dự đoán, sản xuất quay phim đẹp hoành tráng. Tuy vài đoạn chưa hài lòng như ở góc tối lại đổi camera khá tệ như quay bằng điện thoại hay quả flycam kiểu Hollywod mà giật đùng đùng 😀 nhưng ánh sáng phim thị trường không đòi hỏi quá cầu kì, thiết bị cơ bản xịn rõ hết cả lỗ chân lông thì nét cũng được rồi. Phim có rất nhiều music in movie, hát hay nhưng mà phần sound thì vẫn chưa được đầu tư tương xứng.

Cái phim này trẻ con vui tươi, rất phù hợp để xem nhẹ nhàng giải trí, thay đổi phần nào tiếp cận của mình về phim thị trường luôn 😀 Nếu so sánh thì rất buồn cười nhưng cảm xúc của mình khi xem phim này tương đương Mắt Biếc, dù Mắt Biếc có vài frame mình nghĩ rất đắt cuối phim và quay dựng “nghệ” hơn!

 

 

Review A Chinese Odyssey- Tân tây du kí 1994

Thú thực là phim này mình xem cách đây mấy tháng rồi. Nhưng nay tự dưng mơ mơ ra tình tiết giống trong phim nên ngồi vắt óc nhớ lại xem. Tên các nhân vật đã quên mất rồi nhưng mà tuyến nhân vật và cốt truyện thì đây là một bộ phim đúng nghĩa đơn giản- ấn tượng cùng diễn viên chính Châu Tinh Trì.

Trước tiên nói về cốt truyện, mình chưa từng nghĩ nhưng bộ phim mang tính lịch sử, mang ý nghĩa theo thời gian lại có thể remake tốt vậy dưới bàn tay của Lưu Trấn Vĩ (thực ra mình không biết nhiều về ông, chủ yếu biêt Trâu Tinh Trì, ông cũng đạo diễn Kungfu Hustle tuyệt hay- rất xin lỗi ông vì không thể nhắc ông nhiều trong bài này) Mình không xem các phim Hong Kong quá nhiều như hòi bé nhưng lớn lên mình mới xem những phim có Trâu Tinh Trì Đóng gần như có 1 mô típ- Hài- Đơn Giản-Có ý có tình, chính vì việc thể hiện đơn giản và sáng tạo làm mình đánh giá rất cao chứ không bao giờ đánh giá nó chỉ đơn thuần là phim hài nhảm giải trí.

Tay du ki 2.jpg

Yếu tố hài hước luôn là điểm “cần” trong cá phim Trâu Tinh Trì đóng

Hai phần tuy nối tiếp nhau nhưng đúng là có sự khác biệt về tuyến nhân vật. Nếu như phần một nói về cái lí về Tôn Ngộ Không sẽ tái sinh, tác giải khéo léo úp mở về nhân vật chính, về chiếc hộp du hành thời gian để lí giải ân tình- thì phần hai đã mở ra con đường của Tôn Ngộ Không, dứt bỏ vương vấn trần gian như thế nào để đi thỉnh kinh sau một chuỗi những cuộc hội ngộ. Cái hay của phim là biến cái hài hước, cái úp mở đầu phim, sự luân hồi, đảo ngược thời gian, ân tình với những mĩ nữ được khéo léo dẫn đến cái kết tưởng chừng như đã biết trước.

Tay du ki 3.jpg

“Tình ái là chi….?”

Các tuyến nhân vật trong phim được khác họa rõ ràng, có đầu có kết, tất cả đều thông qua những hành động trong phim, không phải suy nghĩ quá nhiều, không cảm giác khó hiểu. Trâu Tinh Trì vẫn thể hiện khả năng nhập vai tuyệt vời theo đúng phong cách “bựa bựa HongKong” thương hiệu. Mình thấy ông này với  Trương Vệ Kiện có nét giống nhau, nhưng Trâu Tinh Trì thường nhập vai “lầy lội” hơn. Các nữ phụ cũng đẹp mĩ mãn- đúng là tập hợp phim của ông này toàn mĩ nhân, luôn luôn xuất hiện với bề ngoài ngây thơ dù đóng vai thủ ác. Việc khai thác hình ảnh nhân vật thế này làm các vai phản diện trở nên hài hòa, có căn nguyên, các vai siêu phàm cũng trở nên phi thần thánh, gần gũi ân oán như người phàm.

MV5BNjYyMDdhOGItZGYwNi00ZTRmLWE2ZjEtNDAxMDMxZjEyNGM0XkEyXkFqcGdeQXVyMjUyNDk2ODc@._V1_

Danh giới tuyến tính và phi tuyến tính như xóa nhòa giữa các nhân vật

Phim có vài đoạn nổi bật dùng tone đỏ rực như poster trên của phim, các cắt cảnh rất đơn giản nhưng bố cục và diễn viên thì lại rất công phu. Phim không cần quá nhiều và cũng không cần khai thác kĩ xảo. Mình coi lồng tiếng nên ít để ý đến nhạc phim hay âm thanh, có lẽ là một thiếu sót của mình ^_^.

Từng xem tương đối nhiều phim HongKong, nhưng mình thấy đây là một phim nổi bật  nhất mà mình thấy của Trâu Tinh Trì xét về cốt truyện. Tưu chung phim là một bộ phim phiêu lưu- hài hước -tình cảm triết lý rất tốt mà Lưu Trấn Vĩ và Trâu Tinh Trì đem lại cho người xem.

 

 

Blade Runner 2049 (2017)

Sao phim bộ này lại đổi tên thành tội phạm nhân bản nhỉ?!

br2.jpg

Mạch phim của Blade Runner là một mạch vô cùng chậm rãi, phim dài hơn hai tiếng nhưng tình tiết có thể đếm được. Chính xác đây là một phim giả tưởng đích thực, có một chút yếu tố hành động (rất ít) Ryan Ghosling. Plot kể về thế giới của những ngươi nhân bản gọi là replicant có mã số kĩ hiệu riêng sông cùng với người bình thường. Và Blade Runner là những người truy tìm những replicant nổi loạn để tiêu diệt.

Vấn đề nhân vật chính của chúng ta, là 1 Blade Runner và cũng là 1 replicant. Replicant hiện đã phát triển và được vẽ vào đó những suy nghĩ, ước mơ thậm chỉ cảm xúc do con người tưởng tượng ra và nó buộc phải không có thật (xem phim đi nhé để hiểu rõ đoạn này :D) Hành trình của K- Joe đan xen bởi tình yêu viễn tưởng, với cảm xúc tìm về cội nguồn, về lý trí hành động. Mình xem phim này gián đoạn nên thấy phim không quá dài, cũng không có chất thu hút nghẹt thở thường thấy trong các phim hành động, nên nếu có bận thì… cứ bận đi rồi quay lại xem:D

BR 1

Tuy nhiên cũng phải nói là mạch phim chậm thể này để người xem có khả năng tiêu hóa phim tốt hơn, thực sự mình phải kết nối các đoạn phim lại và thấy hài long khi các phân cảnh đều được trau truốt, không có chi tiết thừa, nhưng cũng không phải là kiểu câu giờ của khán giá nhé. Và cuối cùng mình phải khâm phục anh K này, giải quyết vấn đề một cách nhanh chóng đến mức mình không hiểu đó có phải là phần mở ra cho một…spin off khác của Blade Runner 3 hay không, tuy nhiên mình nghi ngờ khẳ năng bắt chuyện vào phần tiếp theo bởi mạch phim đã được khai thác rất trọn ở phần này và Sience-fic đã tới ngưỡng.

Đặc biệt thay các tuyến nhân vật thực sự khá là cô đọng, chỉ có vài nhân vật hiện hữu, nếu như đi thi giải tối ưu hóa bằng cách tiết kiệm thì nó sẽ là một ứng cử viên đáng giá của năm đây. Ryan Ghostling đóng khá tròn vai, vẻ cool boy từ đầu tới cuối rất phù hợp với việc khắc họa 1 Replicant điển hình. Bộ phim này cũng đã khắc hoặc một vài nhân vật chính liên quan tới thế giới viễn tưởng như: cô người yêu ảo tưởng Joi, người mọi người đều có thể mua bằng tiền, trợ lý Replicant của Wallace, Wallace.

br3.jpg

Đạo diễn rất chú trọng mầu sắc ánh sáng- rất ấn tượng

Các cảnh phim cũng được dựng khá ấn tượng, mình rất thích tông mầu ấm- vàng và lạnh- xanh biển của đèn strobe trong các phân cảnh chiến đấu của K với trợ lý Wallace. Hoặc cách người ta khắc họa thế giới trong Blade Runner bằng những hình ảnh 3D ảo mộng chứ không phải là những tòa nhà chọc trời hào nhoáng. Âm thanh “đấm vào tai” cũng rất kích thích mình, cảm giác nói rất gióng âm thanh của John Wick ^_^ rất đen tối chát chúa và nghẹt thở.

bl7.jpg

Enter a caption

Tựu chung lại đây là một bộ phim đáng xem, nếu bạn đã xem ở rạp thì đó là một trải nghiệm tuyệt đấy!

 

IT chapter Two 2019

it 1

Nhìn thì sợ thôi

Mình xem phim này tại rạp, sau một thời gian rất dài không coi rạp và cũng không coi phim thể loại kinh dị hay tương tự thế này.

Plot phim thì cũng như cuộc chiến đấu sinh tồn của nhóm bạn “trẻ” trước con IT, con hề ma quái ám ảnh từ bé. Không đặc sắc nhưng chúng ta còn có thể khai thác phim này dài vì nó mang tính giải trí cao- 1 người không phải ở Hollywood chia sẻ :))))

IT 2

Ăn nhậu trước đá, sau đó như kiểu chung ta uống thuốc cùng nhau vậy

Quay lại cảm nhận của mình ( ha ha là đứa ở trên đó) thì mình nghĩ đây là một bộ phim tương đối thành công. Bỏ qua các tính vô lý thường thấy ở mấy phim “Ma-Kinh dị..” có yếu tố giải trí như: một nhóm các anh chị u30-40 mà yếu bóng vía, suy nghĩ và hành động như đám trẻ con, sự thiếu sót của các tình huống không đâu vào đâu, khắc họa nhân vật khá hợi hợt nhưng lại không ăn nhập, xây ra story nhưng lại không kết story có thể một cách cố tình để khán giả đoán già đoán non.

Vâng 3 tiếng đồng hồ đó, phim đã chú trọng hết sức để làm hợp lý hóa cái mở đầu và hợp lý hóa các tình tiết phim bằng các khoảnh khắc hồi tưởng, mặc dù mình thấy yếu tố đó làm phim dài ra, đủ thời gian cho người xem bàn luận hơn là có ảnh hưởng đến phim.

Vì không có quá nhiều yêu cầu diễn xuất nên dàn trai xinh gái đẹp đóng vai trò rất lớn, ngoài ra cũng phải kể để nhạc phim rùng rợn kịch tính đậm chất…quen thuộc.

it

Trời diễn viên gì đâu đệp, nhìn vừa hoành tráng vừa…buồn cười

Đó là mình xem rất ít, nhưng anyway nó là một phim xem để giết thời gian theo đúng nghĩa hoặc là một bộ phim tốt để đi cùng nhau nếu bạn nghiện và thích xem phim ma.

 

 

 

 

Ghen (1998)- A Thằng râu quai nón

Tình cờ đọc báo, xem lại một bộ phim mà trong đầu nhớ mang máng ý, Quốc Khánh, Chí Trung cặp đôi trong “Tết này ai đến xông nhà!” đây mà.

Nhưng lần này 2 anh là đồng nghiệp chứ không phải bạn học, từ đó mới ra lắm sự oái oăm.

index

Cái đoạn cãi nhau của 2 ông bà cụ bố cô dâu để tìm ra ai là thủ phạm chiều con… chao ôi vừa buồn cười mà vừa thấy…đến giờ nó còn đúng quá ý chứ. Rồi đoạn con rể cõng mẹ vợ, cùng em vợ cầm batong nhạc tây du kí nổi lên làm mình lăn lê bò toài ra giường. Đạo diễn quay phim vui tính cho mấy cái bóng lồng nhạc quá ư là phá cách 😀

Và chắc chẳn không thể không kể đến “A! Thằng râu quai nón!”- con bài lật ngược thế cờ của cặp đôi em vợ- anh rể chữa dứt điểm không chị bệnh ghen của vợ mà còn cho nhưng tên ngồi lê đôi mách hợm hĩnh 1 bài học nhớ đời, ăn ngay chậu nước rửa rau vào người 😀

ct-qt

Xem lại phim này mình mới nhớ ra hóa ra trước táo quân, Quốc Khánh- Chí Trung là cặp bài trùng :D, còn trùng thế nào thì các bạn thử search xem thử xem có link của vtv4 đó 😀

Xưa tivi thì ít, phim lại càng khó xem, nên những phim như thế này đều đâu đó để lại một cái thoang thoảng dễ chịu trong mỗi người.